Thứ Tư, 29 tháng 5, 2013

Chuyện ngày mai lại kể tiếp.....

Chuyện ngày mai lại kể tiếp

Học xong lớp 12 cũng như bao bạn học sinh khác tôi cũng nộp hồ sơ vào một trường cao đẳng trình độ của tôi k thể thi đại học.Lúc đó tôi chỉ nghĩ làm sao để thi đỗ tốt nhiệp lớp 12 là đủ những thứ như đại học quá xa vời với tôi. Mai là ngày thi cao đẳng rùi, tôi nộp hồ sơ vào trường cao đẳng công nghiệp và xây dựng ở Phương Đông - Uông Bí - Quảng Ninh. Mọi người bạn của tôi thì cắm đầu vào ôn thi, còn tôi thì chỉ nghĩ đỗ cũng được mà không đỗ thì cũng chẳng quan trọng.hihi.Thế là kết quả cũng đến ...oái ....Trượt...vỏ chuối rùi....Vậy là tôi học trung cấp kế toán tại trường luôn.hihi, đi ở trọ cung 2 người hàng xóm 3 chị em có họ hàng với nhau.3 đứa một phòng A10 phòng A10 nhưng lại là phòng ngay cổng ra vào. Những ngày đầu tiên đến phòng trọ 3 đứa chúng tôi như con nai vàng ngơ ngác sợ sệt tất cả mọi thứ xung quanh, đi học về là lại đóng cửa phòng trọ nấu ăn mà k dám hé cửa mặc dù mùi thức ăn nồng nặc.hjhj. Dãy trọ khu A có 10 phòng rất nhiều con trai mọi người bằng tuồi rùi hơn 1, 2 tuổi suốt ngày tò mò về chúng tôi con gái Hải Dương mà sao dát thế, các anh ấy cứ trêu  rùi gõ cửa.......Cốc....cốc.,,,,,, Ai đấy ..tôi mở cửa phòng.Em ơi ra đây chơi cho thoáng nóng vậy mà cứ đóng của chịu sao.Anh xin giới thiệu anh tên Đại ở Thái Nguyên, bạn cùng phòng anh tên Duy ở Bắc Giang.Còn e....Em tên Yến ở Hải dương còng kia là Duyên, Thủy cùng quê....Chúng tôi ngơ ngác nhìn nhau.Ngay từ hôm đầu tiên đi học tôi đã đén sớm quá mà cổng trọ chưa mở vậy là Duyên thủy đâu cầm đồ nghề để em trèo cồng vào lấy sách vở. Con gái gì mà leo trèo gớm thế e, tiếng ai mà lam tôi giật cả mình.Anh có chìa khóa cổng đấy lần sau lên sớm cứ gọi anh.A đại ah...............keke may có người mở nhưng em cũng trèo vào rùi còn đâu.thế là từ đó cứ câu qua câu lại rui thành thân. Năm đầu tiên tối học thì ít mà chơi bài  bốc phét thì nhiều sớm cũng pải 12h đêm cười ầm hết xóm.Cả xóm người Nam Đinh, Thái Bình, Quảng ninh...... ai cũng thành một nhà A1 đến A10.hjhj.kuws tụ tập cả xóm ăn chung cơm xong lại đi lượn sân Cơ giới để bắt Ếch ôp;....
( đôi tình nhân_hohoo..toàn người chưa ai yêu mọi người thông cảm cho hành động này nhé) hjhj.Đi soi ve rùi đi bộ qua núi để sang hồ Yên trung cảnh đẹp mê đắm các đôi tình nhân k muốn về luôn, rừng thông bạt ngàn dãy sông dài trong mát,
 bãi cỏ tốt xanh cùng nắng vàng.hehehehe còn rất nhiều phân bò nữa nhé mọi người cẩn thận.keke.DDiiemr hấp dẫn nữa ở khu uông bí là Lựng xanh 
đó các bạn đến đó thì nước mát thui rùi,chèo đèo lội suối tha hổ .lên đén đỉnh chỉ là một bãi cỏ mà ai đén đó cũng pải cố leo cho đến cùng.....hehehe.. thui mình buồn ngủ rui mai kể tiếp nhé các bạn

Thứ Sáu, 24 tháng 5, 2013


Hoa xấu hổ>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>Một loài hoa dại

Những cây hoa dại tuy rất mỏng manh nhưng nó lại mang trong mình một sức sống vô cùng mãnh liệt. Con người với tất cả sức sống tiềm tàng của bản thân sẽ luôn biết và tìm cách vượt lên hoàn cảnh, chiến thắng chính mình để rồi sẽ “nở thành những chùm hoa thật đẹp”.

hai-cay-hoa-dai
Hai cây hoa dại
Bên hồ nước có một đám cây dại. Những ngọn cây thau tháu như nhau, tua tủa mướt xanh đầy sức sống. Mỗi buổi sáng sớm, khi nghe con Sơn Ca hót tiếng hót đầu tiên, những lá bé nhỏ xoè ra, đẫm sương, vươn mình lay lay trong gió nhẹ. Cuộc sống cứ êm đềm thế. Rồi đến một ngày…trên những đầu cành lấm tấm những cái nụ bé nhỏ. Uh!… cha-cha !!! Đám cây sắp ra hoa. Trong đám cây ấy, có một cây dường như muốn vươn cao hơn. Đúng… Nó cố sức hút thật nhiều nhựa đất, vươn lá lên khỏi đám bạn bè, chăm cho cái ngọn mập mạp vươn mãi lên cao. Ông Cỏ May gần đó phất phơ sợi râu bạc nói vọng sang:
- Đừng vươn cao quá cháu sẽ phải đối mặt với nhiều sóng gió đấy.
- Cháu chào ông ạ! – Cây hoa hăm hở nói – Cháu biết nhưng cháu sẵn sàng ông ạ. Ông Nguyễn Công Trứ đã có câu: “Lao xao sóng vỗ ngọn tùng. Gian nan là nợ anh hùng phải vay” còn gì.
- Ồ Cô bé muốn làm anh hùng đây. – Ông Cỏ May gật gù.
- Không đâu ông ạ. Cháu muốn phô hết vẻ đẹp của mình. Cháu muốn có ai đó nhìn thấy cháu, hái cháu về cắm lọ hoặc ép cháu vào trong cuốn vở … rồi đặt cho cháu một cái tên ông ạ. Biết đâu từ đó loài cây dại chúng cháu cũng có một cái tên ông nhỉ.
- Hoài bão! … Hoài bão! … Ước mơ lớn!… – Ông Cỏ May tấm tắc – Cháu phải dũng cảm lắm đấy. Nhưng hoa dại là đẹp ở cả thảm hoa chứ đâu phải chỉ một bông.
Cây hoa không nghe nữa. Nó càng cố sức hút nhiều nhựa đất hơn, chăm cho cái ngọn mập mạp hơn, vươn ngọn lên khỏi đám bạn bè mang theo cái nụ mạnh mẽ. Cả đám bạn bè nó ngưỡng mộ lắm . Thực ra đám cây dại ấy cũng đặt vào cây hoa dũng cảm kia một niềm hy vọng.
Trong đám cây dại đó cũng có một cây dại nhỏ bé. Nó dường như không muốn vươn cao. Lúc nào cũng cứ thấp hơn một vài cây gần nó. Ông Cỏ May vẫn luôn quan sát rồi động viên:
- Mau lớn lên chú bé. Hút thêm một chút nhựa đất nữa, vươn ngọn lên tí nữa cho bằng bạn bằng bè.
- Để làm gì hở ông – Cây dại đáp một cách ráo hoảnh – Hay gì cái trò vật lộn với sóng gió cuộc đời. Ông nhìn cháu đây này: Áo cháu chưa một lần trầy xước. Chỉ cần nhỏ bé như cháu sẽ không bao giờ sợ gió lay ông ạ.
- Đúng là một triết lý nhút nhát. – Ông Cỏ May khuyên- Cháu phải dũng cảm lên. Cháu có thấy cô bé kia không. Cả đám cây dại các cháu đặt vào cô bé ấy một niềm hy vọng đấy.
- Đúng là cái đồ tinh tướng ăn khoai nướng. Ai cũng đặt vào đó một niềm hy vọng còn cháu thì không. Đã là hoa dại mà cũng muốn được làm cảnh, muốn có một cái tên ư ?
Ông Cỏ May lặng lẽ thở dài, quay đi. Thật là hết thuốc chữa.
Một sớm ngày kia, khi con Sơn Ca cất lên tiếng hót đầu tiên, đám cây dại khẽ rùng mình. Từ những chiếc nụ tách ra những cánh trắng mỏng như lụa xung quanh cái nhị vàng tươi, tròn xoe, bé xinh rón rén nhìn xung quanh rồi từ từ thả vào không trung làn hương trinh nguyên thơm ngọt. Sương sớm đậu trên các lá cây như những hạt ngọc nhỏ bé lặng ngắm nhìn những bông hoa dại mới mẻ. Cây hoa dại dũng cảm kia mới thật là kiều diễm. Nó vươn cao bông hoa đu đưa rồi nghiêng mình soi gương vào những hạt sương sớm. Ông Cỏ May ngủ dậy, nhìn sang đám cỏ dại. Đầu tiên ông nhìn nó. Cha! Cha!… Thật là không tưởng !!! Đeẹeppp…..qquuuaaáa…! Già như ông mà còn bị choáng ngợp trước vẻ đẹp của nó. Ông mải ngắm nó mãi mà quên cả … đánh răng… đến lúc tỉnh ra thì trời đã nắng từ lúc nào. Ông nhìn ra xung quanh nó – Chà! Một tấm thảm hoa diệu kỳ rực rỡ và thơm tho. Ông say sưa nhìn về phía chân trời, mắt lim dim, mũi hít hít những hương thơm nhẹ vây quanh ông. Rồi ông thất kinh kêu to: Gió đấy! – Ông lo cho những bông hoa dại dột non nớt kia không biết tự bảo vệ mình.
- Thu cánh hoa lại, lá vươn cao lên mà che cho cánh hoa – Ông lo nhất là cô bé hoa dại dũng cảm kia : Nó chỉ có một mình – Lá không vươn tới cánh hoa à. Đứng sát vào nhau, lá đứa nọ che cho hoa đứa kia … Ông đọc từng lệnh, từng lệnh. Ông chỉ yên tâm về cậu hoa dại nhút nhát : Đúng. Chắc gió sẽ không làm gì được nó.- Quay mặt về phía không có gió ấy…- Đám hoa dại xúm vào nhau sợ hãi, run rẩy, làm theo lời ông như một cái máy. Cơn gió mỗi lúc một lớn, đám cây dại đu đưa đang cùng nhau cố sức chống chọi với sóng gió. Ông Cỏ May càng lo lắng. Cô bé hoa dại dũng cảm lúc này trông mới thật khổ sở… – Cố lên cô bé ơi. Cúi rạp mình xuống một chút nữa. Hãy cố giữ lấy những cánh hoa …
Nhưng gió lại thổi theo kiểu từng cơn, từng cơn… làm cho cô bé hoa dại kia liên tục nghiêng ngả. Có lẽ nó gãy mất – Đừng mất tự tin cô bé ạ – Đám bạn bè vẫn vây quanh bên dưới nó cố giữ cho cô khỏi lung lay, ông Cỏ May thò cái rễ sang quấn chặt vào rễ nó để truyền cho nó thêm sức mạnh. Gió cứ quất lên từng đợt rồi cuốn theo một chiếc lá cây khô. Ông Cỏ May sợ hãi: Đừng!… Đừng!… Đưừnnngggg… Chiếc lá cây bay là là trên ngọn cỏ rồi va vào cô bé hoa dại đau điếng và còn lấy đi một cánh hoa của nó.
Rồi cơn mưa cũng qua. Mặt trời lại lau khô những giọt nước mắt lã chã trên đám hoa dại. Bây giờ chúng có vẻ già dặn hơn, rực rỡ hơn, ngời sáng hơn, trong sạch hơn… Nhữngcon bướm nhỏ xinh đã nhận ra sự hiện diện của chúng và bắt đầu bay đến.
Buổi chiều, có một cô bé đi dạo quanh bờ hồ, tay cầm cái bình bông. Cô muốn kiếm thêm vài bông hoa cho bộ sưu tập hoa của mình. Cô đến bên đám hoa dại rồi reo lên. Tay cô ngắt những bông hoa, ngắm nghía rồi cắm vào bình. Cô say sưa làm việc, trông cô thật hạnh phúc. Những bông hoa dại cũng thật hạnh phúc
- Nó đã được góp phần làm đẹp cho cuộc đời. Chỉ một loáng, trên đám cây dại chỉ còn hai bông hoa. Cô bé nuối tiếc nhìn cây hoa “dũng cảm” rồi cúi xuống sờ tay vào cánh hoa, nhẹ nhàng hôn vào nhị hoa… “Tiếc quá! Gió làm rách áo em rồi!” rồi quay đi còn cây hoa dại “nhút nhát” thì cô không hề để ý. Nhìn nó bây giờ mảnh mai, yếu ớt, lá xanh rớt, một bông hoa bé tí tẹo, quái dị… Vì nó không dám đương đầu với sóng gió nên nó thiếu ánh sáng mặt trời đó mà. Giờ đây nó im lặng và chiêm nghiệm về cái triết lí nhút nhát của mình. Nó cô đơn quá… Cây hoa dũng cảm thất vọng khi cô bé quay đi. Nó lặng lẽ trút bỏ nốt những cánh hoa còn lại.
Ông Cỏ May an ủi: Đừng buồn cháu ạ. Điều cháu mơ ước các bạn cháu đã làm thay hộ cháu rồi. Bây giờ cháu phải ở lại, giữ lấy những hạt giống rồi gieo mầm cho những mùa sau chứ.
Nghe ông Cỏ May nói thế nó cố xốc lại tinh thần rồi chợt hiểu: Bây giờ nó đã mang sứ mệnh của một người mẹ.
Qua câu chuyện này có lẽ bạn đã có thể tích lũy cho mình được một bài học rồi chứ?
Đường đi trong cuộc đời của mỗi con người chúng ta không khi nào là bằng phẳng, là nguyên vẹn cả mà trên mỗi bước đi của con đường đó ta sẽ gặp những khó khăn, thử thách để rồi từ đó ta sẽ đúc kết được những kinh nghiệm riêng cho chính bản thân mình.
Những cây hoa dại tuy rất mỏng manh nhưng nó lại mang trong mình một sức sống vô cùng mãnh liệt. Con người với tất cả sức sống tiềm tàng của bản thân sẽ luôn biết và tìm cách vượt lên hoàn cảnh, chiến thắng chính mình để rồi sẽ “nở thành những chùm hoa thật đẹp”.
Tuy nhiên, cuộc sống này đâu chỉ có những điều tốt đẹp không thôi mà bên cạnh đó ta còn bắt gặp được những người hèn nhát, yếu đuối, sẵn sàng vứt bỏ hoài bão, ước mơ của mình để tìm đến một cuộc sống vô vị, gian nan và lắm vất vả. Nhưng chắc hẳn rồi sau này họ sẽ hối hận vì lúc trước đã quá thờ ơ với cuộc sống của chính mình. Vì thế, ngay từ bây giờ chúng ta hãy làm hết mình, sống hết mình để không bao giờ phải hối hận

Thứ Ba, 21 tháng 5, 2013


Sung muối để dành ăn dần nào!


Nóng thế này mà được quả sung chua chua chan chát cho cả nhà mình ăn thì còn gì bằng.........
Đang mùa sung rộ, vừa ngon lại vừa rẻ. Nếu ai đã trót đam mê cái vị giòn giòn chát chát của quả sung thì không nên bỏ qua một lọ sung muối dự trữ trong nhà. Với thời tiết nóng nực như thế này chỉ cần muối hôm trước hôm sau là sung đã chín vàng, có thể ăn ngay được rồi

Nguyên liệu:
- Quả sung: 1kg
- Nước: 1 lít
- Đường: 30gr
- Muối: 50-60gr (tùy vào khẩu vị ăn mặn hay nhạt)
- Tỏi: vài nhánh nhỏ
- Riềng: 1 củ nhỏ (không bắt buộc, nếu có sẽ thơm hơn)
- Ớt: 1 quả

Cách làm:
Sung muối để dành ăn dần nào! - 1
Sung muối để dành ăn dần nào! - 2
Bước 1: Khi mua sung các bạn nên chọn những quả sung còn bám trên các chùm, quả to vừa, đồng đều, không bị dập nát...sẽ ngon hơn. Chuẩn bị một chậu nước, nhỏ vào 1 vài giọt dấm rồi cầm chùm sung, dùng kéo cắt sát phần cuống, ngâm quả trong chậu nước để ra bớt nhựa
Sung muối để dành ăn dần nào! - 3
Bước 2: Vớt sung ra, rửa sạch lại với 2 lần nước nữa rồi để rổ sung ra chỗ thoáng gió cho sung ráo nước
Sung muối để dành ăn dần nào! - 4
Sung muối để dành ăn dần nào! - 5
Bước 3: Khi sung đã khô bớt nước, xếp sung vào lọ thủy tinh. Đun sôi hỗn hợp nước + đường + muối, đợi còn hơi âm ấm thì đập tỏi, thả thêm thái vài lát riềng và ớt rồi đổ hỗn hợp trên vào lọ đựng sung

Sung muối để dành ăn dần nào! - 6
Sung muối để dành ăn dần nào! - 7
Bước 4: Dùng một túi nilon sạch, đựng ít nước, buộc miệng túi lại và dùng nó để chặn không cho sung nổi lên trên mặt nước, vì nếu để sung nổi thì nước muối sung sẽ bị nổi váng, đậy nắp lại
Sung muối để dành ăn dần nào! - 8
Sung muối để dành ăn dần nào! - 9
Bước 5: Khi quả sung chín vàng là có thể ăn được, dùng trực tiếp hoặc bổ đôi hoặc thái lát mỏng dầm với nước mắm, đường, dấm, tỏi ớt tạo vị chua ngọt cũng rất ngon.
Sung muối để dành ăn dần nào! - 10
Sung muối để dành ăn dần nào! - 11
Chúc các bạn thành công!

Thứ Bảy, 18 tháng 5, 2013



Hãy làm mọi thứ mình cho là bình thường

Một bà cụ nặng nhọc lê bước trên phố. Bà cụ đi chân đất. Trên tuyết. Một đôi trẻ, tay xách lỉnh kỉnh những túi to- vừa nói chuyện vừa cười đến nỗi không để ý thấy bà cụ.

Một người mẹ dẫn hai đứa con nhỏ tới nhà bà ngoại. Họ quá vội nên cũng không để ý.
Một viên chức ôm một chồng sách đi qua. Mải suy nghĩ nên cũng không để ý.
Bà cụ dùng cả hai tay để khép vạt áo đứt hết khuy. Dừng lại, nép vào một góc ở bến xe buýt. Một quý ông ăn mặc lịch lãm cũng đứng đợi xe buýt. Ông cố đứng tránh xa bà cụ một chút. Tất nhiên là bà già rồi, chẳng làm hại được ai, nhưng nhỡ bà ấy bị bệnh lây nhiễm thì sao…
Một cô gái cũng đứng đợi xe buýt. Cô liên tục liếc xuống chân bà cụ, nhưng cũng không nói gì.
Xe buýt tới và bà cụ nặng nhọc bước lên xe. Bà ngồi trên chiếc ghế ngay sau người lái xe. Quý ông và cô gái vội vã chạy xuống cuối xe ngồi. Người lái xe liếc nhìn bà cụ và nghĩ: “Mình không thích phải nhìn thấy cảnh nghèo khổ này chút nào!”. Một cậu bé chỉ vào bà cụ và kêu lên với mẹ:
- Mẹ ơi, bà ấy đi chân đất! Mẹ bảo những ai hư mới đi chân đất, đúng không mẹ?
Người mẹ hơi ngượng ngập kéo tay con xuống:
- Andrew, không được chỉ vào người khác!- Rồi bà mẹ nhìn ra cửa sổ.
- Bà cụ này chắc phải có con cái trưởng thành rồi chứ!- Một phụ nữ mặc áo choàng lông thì thầm- Con cái của bà ấy nên cảm thấy xấu hổ mới phải! Người phụ nữ này bỗng cảm thấy mình quả là người tốt, vì mình luôn quan tâm đầy đủ đến mẹ mình.
viec-lam-cua-mot-nguoi-binh-thuong
Việc làm của một người bình thường
- Đấy, ai cũng phải học cách tiết kiệm tiền- Một chàng trai ăn mặc bảnh bao thêm vào- Nếu bà ấy biết tiết kiệm từ khi còn trẻ thì bà ấy chẳng nghèo như bây giờ! Một doanh nhân hào phóng bỗng cảm thấy ái ngại. Ông lấy trong ví ra một tờ 10 đôla, ấn vào bàn tay nhăn nheo của bà cụ, nói giọng hãnh diện:
- Đây, biếu bà! Bà nhớ mua đôi giày mà đi! Rồi ông ta quay về chỗ ngồi, cảm thấy hài lòng và tự hào về mình.
Xe buýt dừng lại khi tới bến và một vài người khách bước lên. Trong số đó có một cậu bé khoảng 16-17 tuổi. Cậu ta mặc chiếc áo khoác to màu xanh và đeo balô cũng to, đang nghe headphone. Cậu trả tiền xe buýt và ngồi ngay vào ghế ngang hàng với bà cụ. Rồi cậu nhìn thấy bà cụ đi chân đất.
Cậu tắt nhạc. Cảm thấy lạnh người. Cậu nhìn từ chân bà cụ sang chân mình. Cậu đang đi một đôi giày cổ lông dành cho trời tuyết. Đôi giày mới tinh và ấm sực. Cậu phải tiết kiệm tiền tiêu vặt khá lâu mới mua được. Bạn bè đứa nào cũng khen!
Nhưng cậu cúi xuống và bắt đầu cởi giày, cởi tất, rồi ngồi xuống sàn xe, bên cạnh bà cụ.
- Bà, cháu có giày đây này!- Cậu nói.
Một cách cẩn thận, cậu ta nhấc bàn chân lạnh cóng, co quắp của bà cụ lên, đi tất và đi giày vào chân bà. Bà cụ sững người, chỉ khe khẽ gật đầu và nói lời cảm ơn rất nhỏ. Lúc đó, xe buýt dừng. Cậu thanh niên chào bà cụ và xuống xe. Đi chân đất trên tuyết. Những người khách trên xe thò đầu ra cửa sổ, nhìn đôi chân cậu thanh niên, xôn xao bình phẩm.
- Cậu ta làm sao thế nhỉ?- Một người hỏi.
- Một thiên thần chăng?
- Hay là con trai của Chúa!
Nhưng cậu bé, người ban nãy chỉ vào bà cụ, quay sang nói với mẹ:
- Không phải đâu mẹ ạ! Con đã nhìn rõ rồi mà! Anh ấy là người bình thường thôi!
Và việc làm đó, thật sự, cũng chỉ cần một người bình thường.



Giới trẻ bây giờ…

Vừa mới mấy ngày trước, tôi đang lái xe tới chợ nông thôn cùng người bạn tên Jan thì nhìn thấy hai bạn trẻ, có lẽ khoảng 17 – 18 tuổi, đứng ở khu đất trống lề đường với tấm biển “RỬA XE” ngay bên cạnh. Lúc đó tình cờ là xe tôi cũng rất bẩn và tôi cũng muốn giúp người khác nên tôi cho xe tấp vào lề.
Hóa ra không chỉ có hai bạn trẻ, mà còn một nhóm khác hướng dẫn những chiếc xe đỗ vào đúng vị trí và một nhóm khác làm nhiệm vụ xịt nước. Rồi họ dùng những miếng mút cẩn thận lau từng chi tiết trên chiếc xe lấm lem của tôi, còn tôi ngồi quan sát những con người trẻ tuổi đang làm việc chăm chỉ trong yên lặng, rất tập trung và nghiêm túc chứ không có bao nhiêu chuyện tình cảm, bao nhiêu tình bạn có thể được nảy sinh hoặc được củng cố trong buổi sáng hôm đó, và tôi cũng tò mò không biết động cơ của các bạn trẻ này là gì. Nếu chỉ để kiếm tiền thì số tiền rửa xe chia cho chừng kia con người sẽ chẳng còn được bao nhiêu.
Tôi không biết nói thế nào về các bạn trẻ bây giờ nữa… (Ảnh minh họa)
Sau khi xe tôi được rửa xong, tôi đưa cho một bạn tờ 20 đôla và nhân tiện, hỏi họ đang cần tiền làm gì vậy. Bạn trẻ đó giải thích rằng, một người bạn cùng trường với họ, tên là C.T.Schmitz, mới mất vì bệnh ung thư. Cậu bạn đó mới chỉ 18 tuổi. Cậu ấy học cùng lớp với hầu hết các bạn trẻ hôm nay có mặt ở đây, và mỗi người trong số họ đều có những kỷ niệm với C.T., người mà họ miêu tả là “ngọt ngào hơn bất kỳ ai khác”. Một người bạn của C.T là Kevin đã quyết định tổ chức buổi rửa xe vào cuối tuần. Số tiền thu được sẽ chuyển cho gia đình của C.T., chỉ bớt lại một ít dùng để trồng một cái cây trước cổng trường. Nếu thu được nhiều tiền hơn nữa, họ còn định sẽ làm một tấm bảng khắc tên C.T. để đính vào cái cây đó.
Mấy bạn trẻ đưa cho tôi một túi bánh quy sôcôla tự làm, cùng với tờ hóa đơn, và chúng tôi lái xe đi. Tôi bảo Jan đọc cho tôi nghe tờ giấy đính kèm trên chiếc túi đó. Chỉ là một câu đơn giản: “Cảm ơn đã giúp chúng tôi trồng một cái cây cho C.T.”.
Phải, tôi không biết nói thế nào về các bạn trẻ bây giờ nữa…

Thứ Năm, 16 tháng 5, 2013


  thực đơn cho ngày nóng


Canh bí ngòi nấu tôm. Ảnh: C.K



1. Canh bí nấu tôm tươi
Món canh với vị ngọt của tôm, vị mát lành của bí thích hợp với thời tiết nắng nóng.
Nguyên liệu:
- Bí xanh một quả, bạn có thể chọn bí ngòi, bí đao hay bí xanh tùy theo ý thích của mình.
- Tôm tươi 150g, vài nhánh hành lá, ngò rí.
Cách chế biến:
- Bí xanh gọt vỏ, rửa sạch, thái thành từng lát vừa ăn.
- Tôm lột bỏ vỏ, đầu. Rửa sạch và giã hơi dập. Ướp tôm với một ít gia vị như muối, đường, nước mắm, tiêu bột.
- Đặt nồi lên bếp, phi thơm dầu ăn. Cho tôm vào xào sơ qua, cho nước vào với lượng vừa đủ. Đun đến khi nước sôi thì vớt hết bọt, cho bí ngòi vào nấu chín, nêm lại gia vị vừa ăn. Múc canh ra bát, cho ít hành ngò thái nhỏ lên.
2. Trứng rán ngải cứu
Món ăn bình dị với hương vị thơm ngon, đăng đắng. Lá ngải cứu có tác dụng thanh nhiệt, điều hòa khí huyết, an thần, tốt cho sức khỏe.
Trứng rán ngải cứu.
Trứng rán ngải cứu. Ảnh: C.K
Nguyên liệu:
- 3 quả trứng vịt hoặc trứng gà.
- 1 ít lá ngải cứu, hành tím.
Cách chế biến:
- Lá ngải cứu rửa sạch, thái nhỏ. Trứng vịt (gà) đập vào bát, dùng đũa dánh tơi với một ít muối, nước lọc, hạt nêm. Sau đó cho lá ngải cứu vào trộn đều.
- Làm nóng chảo, cho dầu ăn vào và phi thơm hành. Sau đó cho trứng vào rán vàng đều hai mặt, cho trứng ra đĩa và thái thành từng phần vừa ăn.
- Nếu không thích ngải cứu, bạn có thể thay thế bằng món trứng rán khổ qua cũng rất ngon miệng.
3. Ngọn bí trộn thịt
Đĩa ngọn bí trộn hấp dẫn với màu xanh mướt. Khi ăn có vị đậm đà của nước chấm, cái bùi bùi của lạc rang ngon miệng.
Ngọn bí trộn thịt.
Ngọn bí trộn thịt. Ảnh: K.L
Nguyên liệu:
- 300g ngọn bí đỏ còn tươi, lá xanh mướt, cọng bí vừa, khi bẻ còn giòn.
- 150g thịt nạc heo, lạc rang, nước mắm chanh tỏi ớt.
Cách chế biến:
-Tước ngọn bí, bỏ lớp vỏ mỏng bên ngoài, bỏ bớt phần lá, ngắt thành những đoạn vừa ăn. Rửa sạch rau, đem luộc vừa chín tới, vắt nước cho ráo.
-Thịt heo rửa sạch, luộn chín và thái lát nhỏ.
-Phi thơm dầu ăn, cho ngọn bí vào đảo sơ rồi tắt bếp. Cho nước mắm tỏi ớt, và thịt heo luộc vào.
4. Nước sắn dây
Sau khi thưởng thức bữa cơm gia đình ngon miệng, bạn có thể pha nước sắn dây để làm thức uống cho cả gia đình.
Nước sắn dây.
Nước sắn dây. Ảnh: C.K.
Nguyên liệu:
- Bột sắn dây, đường, nước đun sôi đển nguội.
- Đá viên, chanh hoặc quất.
Cách chế biến:
- Cho bột sắn dây vào ly, thêm nước, đường rồi khuấy đều, vắt chanh vào. Cuối cùng cho vài viên đá và thưởng thức.
Bạn có thể thay thế bằng nước chanh leo, nước rau má hay nước dừa đều rất thích hợp trong thời tiết nắng nóng như hiện nay.



kem hoa quả mát lạnh, dễ làm..............




3 loại kem hoa quả mát lạnh, dễ làm
ảnh minh họa
Nguyên liệu
1 chén đường; 1 tách nước; 6-7 miếng dưa hấu không hạt (khoảng ½ quả); 3 muỗng canh nước chanh tươi.
Cách làm:
Trong một chảo vừa cho đường và nước vào đun sôi, giảm nhiệt và đun cho đến khi đường tan hoàn toàn (không khuấy). Đổ hỗn hợp đường ra bát để nguội.
Cho dưa hấu vào máy xay sinh tố, xay nhuyễn. Cho dưa hấu vào lưới lọc để loại bỏ hạt. Cho hỗn hợp vào trộn cùng đường nấu chảy và để trong tủ lạnh ít nhất 1 giờ.
Đổ hỗn hợp dưa hấu vào khuôn làm kem hoặc khay kem để lạnh. Trộn hỗn hợp cho đến khi dày lên cùng với đá nghiền. Để trong tủ lạnh ít nhất 2 giờ hoặc lâu hơn nữa, để làm thành kem. Vậy là đã có kem hoa quả tươi mát cho cả nhà thưởng thức rồi.
Kem que dâu tây
Nguyên liệu:
Khoảng 2-3 chén dâu tây; 2 chén sữa chua; 5 muỗng canh đường nâu (tùy thuộc vào vị ngọt của trái cây); 1/2 muỗng cà phê vani.
Cách làm:
Dâu tây cắt từng quả ra làm 4.
Cho tất các các nguyên liệu vào xay chung với nhau trong máy xay.
3 loại kem hoa quả mát lạnh, dễ làm 2
Rồi đổ hỗn hợp ra khuôn kem bạn thích.
Cho khuôn kem vào ngăn đá tủ lạnh trong 5 tiếng để kem đông hoàn toàn. Sau đó bạn chỉ việc lấy kem que dâu tây ra và thưởng thức thôi.
Nguyên liệu:
2 ½ ly sữa (500ml); ¼ chén sữa bột; ½ chén sữa đặc (sữa đặc có đường); ¼ chén đường; 1 chén xoài xay nhuyễn.
3 loại kem hoa quả mát lạnh, dễ làm 3
Cách làm:
Cho tất cả các nguyên liệu (trừ xoài xay nhuyễn) vào một chảo không dính, trộn đều. Đun sôi hỗn hợp rồi giảm lửa, đun thêm trong 10 phút cho đến khi đặc lại. Để hỗn hợp nguội hoàn toàn.
Cho xoài xay vào trộn đều.
3 loại kem hoa quả mát lạnh, dễ làm 4
Rửa sạch khuôn. Bạn có thể chọn mua bất kỳ loại khuôn nào mà bạn thích.
Đổ hỗn hợp kem xoài vào khuôn.
Cho các khuôn kem vào tủ lạnh để kem cứng hoàn toàn. Hoặc bạn có thể cho kem vào tủ lạnh, chờ cho kem đông được 1 nửa, cắm que cầm vào đó, rồi đưa khuôn trở lại tủ lạnh một lần nữa cho đến khi kem đông cứng hoàn toàn.
Lấy kem ra khỏi khuôn rất dễ. Chỉ cần bạn đặt khuôn dưới vòi nước dài giây (như trong hình), rồi một tay giữ khuôn, một tay cầm que kéo nhẹ, kem sẽ được lấy ra một cách dễ dàng.
Giờ thì bạn chỉ việc tận hưởng thành quả của mình thôi. Thứ kem hoa quả này ăn là mê đấy nhé!